Hôm qua là một ngày lịch sử với thành phố Leicester khi đội bóng con cưng của họ diễu hành cùng chiếc cúp vô địch quanh thành phố. Rất nhiều lời ca tụng đã được dành cho Bầy Cáo, rất nhiều hình ảnh đẹp được ghi lại. Nhưng có lẽ đây sẽ là khoảnh khắc khiến nhiều người cảm thấy xúc động nhất.
Sự nghiệp huấn luyện của Claudio Ranieri đã có quá nhiều những cung đường trắc trở, để rồi khi bị hoài nghi nhiều nhất, ông khiến những kẻ chỉ trích câm bặt bằng câu chuyện thần kỳ với Leicester.
Hôm qua là lần đầu tiên người ta thấy Ranieri thoải mái đến thế sau bao sức ép tưởng chừng như quá sức với một người đã 65 tuổi. Một tấm ảnh selfie và một nét mặt thanh thản. Một bức ảnh đẹp, nhưng trên hết, nó tóm gọn hình ảnh của Claudio Ranieri ở mùa giải năm nay: một sự vĩ đại trong con người giản đơn.
Không thể nói hết những câu chuyện về Ranieri trong đôi ba câu chữ, và người viết cũng không có ý định làm điều đó. Hãy cứ để đến một ngày đẹp trời, và chúng ta sẽ ôn lại câu chuyện về Gã thợ hàn bình dị.
Còn giờ thì hãy cười lên đi Ranieri, ông không còn là kẻ về nhì nữa rồi!

Không có nhận xét nào:
Write nhận xét